Nhận xét Tác phẩm Thương Nhớ Mười Hai

“Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con, ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân.”
– Vũ Bằng-

Chế Lan Viên đòi nhặt lá Thu để “chắn nẻo xuân sang”, nhưng thú thực, đương giữa Thu, mà đọc 1 đoạn văn trên của Vũ Bằng thôi, cảm xúc chợt dâng trào, nhìn Thu mà tâm hồn lâng lâng như đón Xuân sang vậy. Đó thực sự là sự kỳ diệu của tạo hóa được lột tả dưới ngòi bút điêu luyện của một trong những tác giả Tùy bút tài hoa nhất (cũng với những Nguyễn Tuân, Võ Phiến…).

Và chăng, văn chương không chỉ đơn thuần là ngôn từ, đó là tâm hồn, là trái tim, của người viết ra nó. “Thương nhớ Mười Hai” hơn cả 1 tác phẩm Tùy bút. Đó là nỗi nhớ niềm thương của 1 người con xa quê, một người chồng xa vợ, một người bạn nhớ Tri Âm …
Hãy đọc để cảm nhận…

Tác phẩm: Thương Nhớ Mười Hai
Tác Giả: Vũ Bằng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *